Có đến 13 loại khuẩn Leptospira khác nhau có thể gây bệnh cho người.[6] Bệnh truyền nhiễm từ cả động vật hoang dã lẫn thú nuôi.[5] Các loài gặm nhấm là tác nhân chính phát tán bệnh.[7] Phương thức lây truyền của bệnh là từ nước tiểu động vật hoặc từ nước hoặc đất nhiễm nước tiểu động vật thâm nhập vào cơ thể qua vết xước trên da, mắt, mũi, hoặc miệng.[4][8] Ở các nước đang phát triển, những người mắc bệnh chủ yếu là nông dân và người nghèo ở các thành phố.[5] Ở các nước phát triển, những người thường phải làm việc ngoài trời ở những nơi ấm và ẩm thấp thường có nguy cơ nhiễm bệnh.[4] Có thể chẩn đoán bệnh bằng cách tìm kháng thể chống lại vi khuẩn hoặc tìm DNA của vi khuẩn trong máu bệnh nhân.[9]
Phòng ngừa và Điều trị
Các nỗ lực phòng bệnh bao gồm trang bị bảo vệ để không tiếp xúc với động vật có nguy cơ nhiễm bệnh, vệ sinh sạch sẽ sau khi tiếp xúc, và tiêu diệt các loài gặm nhấm ở những khu dân cư.[4] Việc sử dụng kháng sinhdoxycycline để ngừa bệnh cho du khách không đem lại hiệu quả rõ ràng.[4] Một vài loại vắcxin cho động vật dùng cho một vài loại Xoắn khuẩn vàng da có thể làm giảm nguy cơ lây lan sang con người.[4] Nếu bị nhiễm, có thể dùng các loại kháng sinh sau để điều trị: doxycycline, penicillin, hoặc ceftriaxone.[4] Dù được điều trị, hội chứng Weil vẫn có tỷ lệ tử vong cao hơn 10% và hội chứng xuất huyết phổi cấp có tỷ lệ tử vong cao hơn 50%.[5]
Đặc điểm dịch tễ học
Ước tính một năm có từ 7 đến 10 triệu người nhiễm xoắn khuẩn vàng da.[10] Vẫn chưa có kết luận chính xác về số nạn nhân tử vong do căn bệnh này.[10] Dịch bệnh thường xảy ra ở các vùng nhiệt đới nhất tuy nhiên bất cứ nơi nào cũng có thể xảy ra dịch bệnh.[4] Đại dịch có thể xảy ra ở các khu ổ chuột của các nước đang phát triển.[5] Căn bệnh này được Weil miêu tả đầu tiên ở Đức vào năm 1886.[4] Những động vật bị nhiễm có thể không có triệu chứng nào, hoặc có các triệu chứng nhẹ hoặc nặng.[6] Tùy vào từng loài động vật khác nhau mà có thể có các triệu chứng khác nhau.[6] Ở một số loại động vật, Xoắn khuẩn vàng da sống trong đường sinh sản, dẫn đến việc lây lan trong quá trình giao phối.[11]
^McKay, James E. (2001). Comprehensive health care for dogs. Minnetonka, MN.: Creative Pub. International. tr. 97. ISBN9781559717830.
^James, William D.; Berger, Timothy G. (2006). Andrews' Diseases of the Skin: clinical Dermatology. Saunders Elsevier. ISBN0-7216-2921-0.Quản lý CS1: nhiều tên: danh sách tác giả (liên kết):290
^ abcdefghiSlack, A (tháng 7 năm 2010). “Leptospirosis”. Australian family physician. 39 (7): 495–8. PMID20628664.